Trước hết, tôi không phải là một Điều Dưỡng. Tôi là một bác sĩ làm việc ở khoa Sơ sinh của một bệnh viện Phụ Sản . Tôi xin phép Ban Tổ chức chương trình được viết đôi dòng tri ân đến những bạn Điều Dưỡng, Nữ Hộ Sinh mà tôi may mắn được làm việc chung với các bạn ấy suốt hơn 30 năm qua.

Các bạn ấy đều là nữ, có lẽ vì công việc chăm sóc trẻ sơ sinh rất tỉ mỉ nên phù hợp với phụ nữ hơn nam giới. Cũng không hiểu vì lý do gì mà đa số các bạn ấy đều có tầm vóc nhỏ nhắn và xinh xắn rất phù hợp với đồng phục màu hồng của bệnh viện. Công việc của khoa được chia cho 3 ca và 4 kíp trực, như vậy sẽ luôn bị xáo trộn về nhịp sinh học và phân bố thời gian cho gia đình. Hôm nay làm ca Ngày thì sẽ bắt đầu từ 7 giờ sáng và trở về nhà lúc 14 giờ 30 -15 giờ 30, lúc đó quá giấc ngủ trưa, phải chuẩn bị đón con tan trường và sẽ tất bật chuẩn bị cho bữa ăn tối của gia đình, dọn dẹp nhà cửa, giúp con học bài  hoặc học chuyên môn của chính mình v.v…, đặt lưng xuống là chìm nhanh vào giấc ngủ sau một ngày mệt nhoài. Ngày mai làm ca Chiều sẽ bắt đầu từ 14 giờ và kết thúc lúc 20 giờ, dù làm ca chiều nhưng suốt buổi sáng cũng phải chuẩn bị cho bữa ăn trưa và tối của gia đình, rồi kiếm người đón con tan học ( nếu chồng bận), nhiều khi về đến nhà thì con đã đi ngủ, chưa kể những đêm trời mưa gió  thì đoạn đường về nhà vẫn luôn tiềm ẩn nhiều rủi ro đối với phụ nữ. Ngày mốt trực ca Đêm từ 20 giờ đến 7 giờ sáng hôm sau. Ra trực sau một đêm dài, có được nghỉ ngơi hay không còn tùy thuộc vào hoàn cảnh của từng cá nhân, tùy thuộc ngày hôm đó có bận học nâng cao tay nghề hay họp hành gì không. Ngày mốt nữa lại tiếp tục vòng quay mới Ngày, Chiều, Đêm…

Một ca làm việc của các bạn ấy luôn tất bật từ lúc nhận trực cho đến khi giao trực. Ngay sau khi nhận ca là bắt tay vào đọc hồ sơ bệnh án để thực hiện y lệnh của bác sĩ, theo dõi hoạt động của các máy móc đang sử dụng cho các bé, cho bé ăn sữa và vệ sinh thay tã cho bé. Một phòng bệnh khoảng 30 bé thì cứ ráp hết một vòng là phải tranh thủ ghi chép diễn tiến của các bé vào phiếu chăm sóc, rồi chuẩn bị cho những vòng mới mãi cho đến khi giao ca. Đứng chăm sóc bé này thì tai, mắt và linh cảm nghề nghiệp vẫn phải trông chừng những bé khác vì trẻ sơ sinh có thể bị ngưng thở hoặc sặc sữa bất kỳ lúc nào. Chuyện ăn cơm trễ giờ hoặc không kịp ăn là chuyện bình thường của Điều Dưỡng, Nữ Hộ Sinh trong khoa Sơ sinh nhưng chẳng thấy bạn nào than phiền. Thỉnh thoảng bị bác sĩ hoặc thân nhân của người bệnh rầy oan, các bạn ấy rất buồn nhưng vẫn cặm cụi làm tốt phần việc của mình, rồi đến lúc gặp ca bệnh nặng lại nhiệt tình lăn xả với bác sĩ để cứu chữa người bệnh theo đúng cái tâm của người làm ngành Y. Mỗi ca bệnh điều trị thành công hoặc cứu sống được một mạng người đều có công lao không nhỏ của các bạn ấy. Trẻ sơ sinh không biết nói, Điều Dưỡng/ Nữ Hộ Sinh là người chăm sóc bé hàng ngày, vì thế bác sĩ đi thăm khám bé vẫn phải cần các bạn ấy báo cáo tình trạng sức khỏe của bé để có hướng xử trí thích hợp.  Nếu không có các bạn ấy khéo léo lấy được máu xét nghiệm từ những động tĩnh mạch mỏng manh hoặc tiêm truyền được thuốc vào cơ thể người bệnh thì việc điều trị bệnh không bao giờ thành công.

Dù làm việc vất vả, thu nhập chưa tương xứng với công sức lao động, còn phải bươn chải làm thêm để tăng thu nhập, thiếu thời gian nghỉ ngơi nhưng bạn nào cũng ham học hỏi, tích cực tham gia các hoạt động của bệnh viện, dịu dàng với người bệnh , và đặc biệt luôn hạnh phúc khi các bé sơ sinh trong khoa được xuất viện vì các bạn ấy yêu các bé như con của mình.

Các bạn ấy viết “TÔI TỰ HÀO VÌ MÌNH LÀ ĐIỀU DƯỠNG”, còn tôi xin phép được viết một cách trân trọng “TÔI TỰ HÀO VỀ ĐIỀU DƯỠNG CỦA MÌNH”.

Mãi yêu những nàng tiên áo hồng !